Ánh sáng vàng kim chiếu rọi giữa không trung, lao vun vút trong Vô Lượng Kiếm Vực. Có điều nó không đánh trúng Trương Dịch, mà thông qua sự dẫn truyền của Cổng Không Gian, bắn ngược lại chính bản thân cô từ một hướng khác.
Ánh sáng của Tam Sinh Luân Hồi quá nhanh, nhanh đến mức chính cô cũng không kịp né tránh.
Ánh gương dội ngược, quy tắc phản phệ.
Tử Vong Ca Cơ giơ tay lên, lại phát hiện chiếc gương đồng đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Ba luồng sáng cô từng dùng để đâm xuyên linh hồn kẻ khác, giờ đây lại in chuẩn xác lên chính cơ thể mình.




